May mắn, tuổi 20 và những điều đang lớn dần lên

 

"Bí mật của may mắn" – Một chút suy ngẫm tuổi 20

Có lẽ trong những ngày tháng rực lửa của thời sinh viên, cái tuổi 20 này là lúc mà người ta dễ mộng mơ nhất. Mình cũng vậy. 20 tuổi - cái tuổi mà người ta ngỡ rằng mình có thể ôm trọn cả thế giới, làm được tất cả mọi điều, chỉ cần trái tim đủ lớn và lý tưởng đủ bền. Mình mang trong lòng một khát khao cháy bỏng về tương lai, về cuộc đời mà mình muốn sống. Chính vì thế, những tháng ngày này, mình chọn sống hết mình, học tập, rèn luyện, vấp ngã, đứng dậy, và đọc.

Mình không phải người đọc quá nhiều sách, con số chưa vượt quá 50 quyển. Nhưng mình tin rằng, đọc ít, mà đọc kỹ rồi mang nó ra đời sống, suy ngẫm, áp dụng, thất bại và lại học lại, thì sẽ đủ làm nên một người trẻ biết mình đang đi đâu và vì điều gì. Những quyển sách mình đọc thường xoay quanh kinh tế, khoa học, và cả self-help. Bởi đó là cách mình nuôi dưỡng tinh thần, nhất là trong những ngày mọi thứ trở nên mông lung.

Vừa mới tuần này, sau khi học xong môn Lịch sử Đảng, giảng viên gửi cho cả lớp một đường link sách. Và mình như một kẻ tò mò bản năng liền mở ra. "Bí mật của may mắn" một cái tên nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng hóa ra lại khiến mình suy ngẫm nhiều hơn mình nghĩ.

Chắc hẳn ai cũng từng là một Nott. Mình cũng vậy, đã từng chạy theo thứ gọi là "may mắn" mà chẳng biết rằng, điều mình cần không phải là đi tìm nó, mà là học cách gieo trồng. Và bên trong mình, có lẽ cũng có một Nott đang trú ngụ, nơi mà  chỉ thấy cây của người khác, mà không nhìn vào mảnh đất mình đang đứng. Đôi khi, vì cái tôi quá lớn, vì niềm tin với bản thân chưa đủ đầy, mình không chịu nhận ra rằng mình đang đứng giữa một khu vườn.

May mắn với mình, là khi bạn chịu khó bới đất, tưới cây, chăm từng gốc rễ. Là khi bạn chọn học, dù chẳng ai ép. Là khi bạn kiên định với con đường, dù ai đó bảo bạn mơ mộng. Là khi bạn dậy sớm, đi bộ, đọc sách, học ngoại ngữ, dù chẳng ai đang đếm điểm rèn luyện cho bạn. Mình nghĩ, trong những năm qua, mình đã và đang âm thầm làm những điều đó. Mình không giỏi nhất, không nhanh nhất, không thông minh nhất nhưng có lẽ mình là người đủ lì để tiếp tục gieo trồng.

Vai trò của khu vườn như trong câu chuyện chính là không gian bạn xây dựng: học tập, tư duy, kỹ năng, mối quan hệ. Mảnh đất ấy chỉ màu mỡ khi bạn chịu khó tìm tòi và chăm sóc. Và mình tin, ở đâu đó trong khu vườn của mỗi người, đều có một cỏ bốn lá đang âm thầm ươm nở. Không phải ai cũng nhìn thấy nó ngay từ đầu, nhưng nếu kiên nhẫn như Sid, biết học hỏi, lễ độ và bền bỉ, bạn sẽ thấy nó lớn dần lên.

Chi tiết khiến mình ấn tượng nhất chính là đoạn kết: khi Nott, sau tất cả, chọn sống mãi trong lâu đài của mình mà không thay đổi gì cả thì Sid lại chọn tiếp tục cuộc hành trình, sau khi đã nhận được "cỏ may mắn". Mình thương Nott như thương phần yếu đuối trong chính mình và ngưỡng mộ Sid, vì sự can đảm của anh ấy. Có lẽ, điều đẹp nhất của Sid không chỉ là có được "may mắn", mà là trao nó đi, để gieo thêm những hạt mầm mới.

Nếu được nhắn gửi một điều cho chính mình ở tuổi 23, mình muốn nói: nếu không thành công – thì hãy sống sao cho thật hạnh phúc. Dùng chính hạnh phúc của mình để lan tỏa và nuôi dưỡng người khác. Bởi vì, may mắn thực sự là khi bạn còn có thể bước tiếp, gieo thêm, và nở nụ cười.


Một buổi sáng rảnh rỗi, một quyển sách nhẹ nhàng, và một vài dòng viết ra như để giữ lại những tháng ngày mình vẫn đang chăm cho mảnh đất của mình vậy. Cảm ơn cuộc đời.

Nhận xét

  1. Mình đang 20 tủi ròi, mình đang thấy cảm thân vô định. Bạn recommend cho mình với!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. kk em biết là anh luôn có mục tiêu và em mới là người học hỏi thêm từ anh. Nhưng nếu để recommend một điều khiến mình bớt cảm thấy vô định , thì em nghĩ đầu tiên đó chính là hiểu bản thân mình, hiểu được chính mình thì mới biết mình muốn gì, cần làm gì và phải làm gì. Và cách để hiểu được bản thân đó chính là ''viết Journal''. Việc viết Journal giúp ta hiểu được sở thích, điểm mạnh, điểm yếu và điều đó giúp ta đặt các mục tiêu tốt hơn và bớt cảm thấy vô định.

      Xóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến