Khi đôi chân không thôi bước

 

( Trải nghiệm sách trong tuần + chia sẻ tiếp ở chuỗi series Sức Mạnh Nội Tâm).

Trước khi đi vào nội dung chính của Blog hôm nay với 2 phần:

Trải nghiệm sách Never Fear, Never Quit - A story of courage and perseverance, Joe Tye

Chia sẻ tiếp ở chuỗi series Sức Mạnh Nội Tâm.

Thì con Nhân, xin cảm ơn mẹ vì trong lúc dọn dẹp di dời thư viện ở Giáo xứ Hoa lư, Pleiku. Đã nhặt những quyển sách cũ, ở một góc không ai còn quan tâm tới và cũng chẳng còn ai cần những giá trị này nữa. Đặt trên kệ sách con luôn say mê mỗi ngày. Cảm ơn mẹ vì đã luôn quan tâm và đưa đến cho con những quyển sách cũ nhưng giá trị mới.

Thứ 7 tốt lành nhé các bạn, Mình Nhân Phong đây. Hôm nay là một ngày khá thoải mái, không nắng không mưa, thời tiết dễ chịu, tiếng chim hót, tiếng lá cây đung đưa, nghe thôi đã thấy thật dễ chịu đúng không? Và nếu ai thắc mắc tại sao ở TP.HCM mà lại có những điều này thì bởi lẽ mình may mắn sống ở quận 1 và mình thích tản bộ nên mình luôn để ý những điều hiện hữu xung quanh mình. Mình bắt đầu sống " No social media & No phone" mỗi ngày 2 tiếng cũng khá lâu rồi. Điều đó không làm mình sống xa với cuộc sống của mọi người, chỉ là mình cần những lúc thật yên tĩnh để suy nghĩ, để học và để sống trọn vẹn cuộc sống này trong thời đại mà mọi người sống quá nhanh. Và mình nhận ra dù 2 tiếng đó không hề đụng vào điện thoại thì cũng chả ảnh hưởng gì đến " Hòa bình thế giới cả" mà mình còn tập trung và yêu mến mọi người hơn, vậy thì đây là điều đáng để thực hiện đúng không? 

Mỗi ngày mình đều đặn chạy bộ buổi sáng kể cả hôm nay. Và vì là cuối tuần nên mình có dịp dọn dẹp lại căn phòng của mình, lau chùi sạch sẽ kệ sách, và cũng là cơ hội để nhìn lại những quyển sách cũ. Nhớ lần đầu tiên đặt chân vào TP.HCM thì thứ mình mang theo nhiều nhất lại chẳng phải đồ dùng hay các bộ quần áo hay gì cả, vì những thứ đó, ở TP.HCM có mà đầy. Chỉ riêng những cuốn sách mình mang theo là những cuốn sách mình thường mua lại trong tiệm sách cũ, người này người kia tặng, hoặc mẹ để cho mình ( mẹ biết mình thích sách nên giữa các mối quan hệ của mẹ, có người cần thanh lý thì mẹ sẽ lấy cho mình kk đáng yêu thật nhỉ) là chẳng thể tìm thêm được ở đâu được nữa. Và hôm nay mình quyết định chọn lấy một cuốn để ôn lại những kỷ niệm cùng cuốn sách ấy và tiếp thêm ngọn lửa cố gắng bên trong mình. Và mình chọn Never Fear, Never Quit - A story of courage and perseverance của tác giả  Joe Tye.



Là một cuốn sách nhỏ, chưa đến 200 trang nhưng lần này mình lại đọc nó thật chậm, nghiền ngẫm nó và có những cảm xúc rất khác khi mình 17 tuổi. Cuốn sách là một câu chuyện nhẹ nhàng giống như cuốn " Bí mật của may mắn" mình có chia sẻ trước đây, tác giả bảo đây là MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT có lẽ là để né cánh truyền thông viết báo về những cái " ảo" của self-help. Nhưng mình hiểu " có thật" ở đây là bởi vì câu chuyện này mang tính thống nhất, sự thống nhất mà chúng ta đều sẽ nhận ra bằng chính kinh nghiệm sống của mình. Nó không đơn thuần là " Chuyện" mà là một phần cả tổng thể các câu chuyện đã xảy ra cả triệu lần khi 2 nhân vật gặp nhau.

Câu chuyện về Paul và thiên thần hộ mệnh của anh Rafe, mang đến cho ta 20 nguyên tắc về niềm tin và hành động. Và đây là những kỹ năng thực tế, sáng tạo, giúp bản thân ta mạnh mẽ, dũng cảm hơn để chiến thắng nỗi sợ hãi sự yếu đuối trong chính bản thân, "Overthinking" mà các bạn sẽ thường gặp ở thời điểm hiện tại và là Sức mạnh nội tâm mà mình muốn chia sẻ đến các bạn. 

" SỢ HÃI LÀ CHA MẸ CỦA CẢ LÒNG DŨNG CẢM VÀ SỰ HÈN NHÁT

    BẠN SẼ CHỌN NUÔI DƯỠNG ĐỨA TRẺ NÀO''

Thật vậy, sợ hãi chính là thứ thuốc độc cho tâm hồn và không ai hiểu rõ nó hơn Paul một người đã thất bại trong cuộc đấu tranh gìn giữ ước mơ của mình - một ngôi trường mà anh xây dựng cho những thanh thiếu niên sa ngã chôn chân trong tù và đối diện cái chết. Và nhờ cuộc hội ngộ với Rafe '' Thật là một buổi tối đẹp trời để bay lượn, phải không ?" Paul đã được Rafe kéo ra khỏi vách đá lộng gió và đưa vào chuyến đi ngược thời gian và chuyến đi ấy cũng là khởi đầu cho hành trình tự thay đổi chính mình của Paul.



Trong cuốn sách là 20 nguyên tắc để vượt qua nỗi sợ hãi, thứ đáng sợ luôn gặm nhấm sâu thẳm bên trong của một con người, một kẻ thù vô hình giết đi những ước mơ những khát vọng và nặng nề hơn là ý chí và thể xác của một con người. Đối với Paul xuất thân là một anh sinh viên trường luật với một ước mơ cao đẹp là ngôi trường mang tên Shay's Point, một ngôi trường được hai vợ chồng Paul&Joan xây dựng từ một nhà kho cũ kỹ với một mục đích cao đẹp đó là cứu rỗi những mảnh đời các thanh thiếu niên sa chân. Nhưng thực tại thì luôn phũ phàng và không đẹp đẽ một chút nào. Paul dần chìm trong nợ nần đến mức thế chấp căn nhà của gia đình nhưng vẫn không đủ để gia hạn thêm khoản vay ngân hàng để duy trì trường học, và nếu như cuộc họp bàn không thành công, không thể xin gia hạn khoản vay hay chấp nhận trả lãi trước, thì anh sẽ mất tất cả, nhà cửa - miếng ăn - ngôi trường- chiếc xe chevy của anh và điều đáng sợ nhất là anh suýt đánh mất luôn cả bản thân mình dưới vách đá và hai con của anh đã suýt mất cha nếu không có cuộc hội ngộ cùng Rafe. 


Và cùng với sự thôi thúc của Rafe, Paul đã bị cuốn lấy vào cuồng quay mà Rafe tạo ra. Anh ta một lần nữa nhìn lại khoảng thời gian đau đớn trước khi đứng trước vách đá của mình, những mảnh kí ức chìm trong giấy tờ, trong bản quản lý kế toán của trường anh ta đang điều hành và giấy tờ siết nợ các tài sản- thứ mà sẽ khiến cho anh mất tất cả nếu anh không còn đủ khả năng chi trả cho khoản vay. Vấn đề của anh ấy lớn không? - Lớn chứ. Nhưng anh ta giải quyết được không? - Anh ta có thể giải quyết. Nhưng tại sao trong dòng thời gian ban đầu nó lại đưa anh ấy đến cái chết? - Vì anh ấy đã bị nỗi sợ lấn át ý chí và trái tim mình. Vì vậy ở dòng thời gian ban đầu, anh ta chìm trong sợ hãi, nỗi sợ là một kẻ hèn nhát, là một kẻ dối trá, là một nhà tù, một tên trộm cắp, là một tên giết người. Nhưng trên hết, bản thân nỗi sợ không có thật nó không hữu hình và không hề có một tí tác động trực diện nào lên chúng ta. Nhưng nó là nguyên nhân, là tiền đề của những ước mơ bị chôn vùi và là kẻ độc ác gây ra những mảnh đời sống trong ân hận và luôn lặp lại câu hỏi " Giá như ....?". 


" Hãy cho sợ hãi một cái tên và nó sẽ chỉ là một vấn đề."


Chắc hẳn ai cũng từng đương đầu với khó khăn và quay hoay mãi trong nguồn cơn của sợ hãi. Paul cũng thế, mình cũng vậy. Với Paul anh ta không thể giải quyết được chuyện tiền bạc trong trường của mình dù đã nghĩ đến nhiều cách. Nhưng bạn biết lý do anh ta không tìm được lối đi cho mình không? Đó là anh ta bị nỗi sợ chiếm hữu, sợ bị vượt mặt, sợ bị coi thường ( tâm lý chung của cánh đàn ông) và những đứa trẻ trong trường đều nghèo khó như nhau và trái tim anh ta không chịu được khi để các đứa trẻ của mình lao động để lấy chi phí cho trường. Đứng trước nhiều nỗi sợ như vậy Rafe bảo với Paul " Có thể anh không đủ khả năng để khuất phục nỗi sợ hãi những anh luôn có thể giải quyết vấn đề. Nếu anh cho sợ hãi một cái tên, nó sẽ chỉ là một vấn đề mà anh có thể giải quyết". Một thủ thuật tâm lý nhỏ nhưng hay đúng không các bạn của tôi, các bạn sợ hãi nhưng khi hỏi đến: Các bạn sợ điều gì? Các bạn lại chẳng thể trả lời được. Các bạn của tôi ơi, thứ làm ta sợ hãi nó mờ ảo lắm, và chẳng rõ ràng đâu vì lẽ đó nên ta mới sợ, thế nên cùng đặt cho nó một cái tên, phân tích mổ xẻ thẳng mặt nó. Rồi chúng ta sẽ vượt qua thôi.

Sau khi kết thúc cuộc hành trình cùng Rafe, Paul choàng tỉnh dậy, anh cảm giác như mình chết tận 2 lần và đây có lẽ là cơn ác mộng tồi tệ nhất cuộc đời anh. Joan cố trấn an anh và bắt anh đi dạo cùng mình như một cách để thả lỏng để được " sống" trong phút chốc chứ không phải " tồn tại", và cũng nhờ buổi đi dạo nói chuyện cùng các đứa con của anh, qua biến cố với Rafe anh mới tìm được lối đi cho mình, mở rộng trái tim mình ra đối diện với nỗi sợ bằng sức mạnh. Liên lạc với người bố đã từng thuyết giảng anh một công việc thực sự là thế nào khi anh đang thành lập ngôi trường, và cùng nhau hợp tác với đối thủ cạnh tranh của mình, san sẻ bù đắp những thiếu thốn của nhau. Và vì vậy nên 10 điều sau cùng nói về sự kiên trì, rộng mở của trái tim, cảm xúc, sự chấp nhận, và kỳ diệu. 10 điều sau này là mở ra cuộc sống mới của Paul, cũng là mở ra cánh cửa không chỉ chiến thắng nỗi sợ như 10 điều ở trước và còn là sự răn dạy về một cuộc sống trọn vẹn, sống một đời đáng tự hào. 

Kết thúc nào rồi cũng sẽ có hậu, chỉ là ta sẽ không biết khi nào sẽ chạm trán kết thúc. Giống như khi đi vào đường hầm, ta chẳng biết khi nào mới ra được. Chỉ có niềm tin của ta là sau cuối cùng mình sẽ thoát ra, mình sẽ chạm được kết thúc có hậu nếu thay đổi góc nhìn và suy nghĩ. Và nhớ rằng: " Cách tốt nhất để có những thứ bạn rất cần trong cuộc đời chính là đem thứ đó đến cho những người còn cần nó hơn bạn".

Ở đây đối với Sức mạnh nội tâm cũng thế. Có một sức mạnh nội tâm tốt giúp ta chiến thắng sợ hãi, giúp ta khi đứng trước mọi vấn đề của cuộc sống vẫn còn đủ kiên định và mạnh mẽ để bước tiếp. Và ở một thời đại bùng nổ mạng thông tin, con người ta giao tiếp trao đổi với nhau qua màn hình máy tính và với một tình trạng kiểm duyệt nội dung chưa tốt trên mạng xã hội. Điều này khiến con người dần trở nên tiêu cực hơn với vấn nạn " rác thải MXH", con người đâm chọt, nói xấu, tìm cách hạ bệ, công kích nhau hơn, tiếp xúc với nội dung không chính xác, mang tính độc hại tiêu cực - dần làm bên trong của mỗi người yếu đuối và dễ tổn thương hơn, Brain Rot cũng từ các nội dung ngắn vô nghĩa trên MXH mà ra. Vì vậy cách để sống hạnh phúc hơn, sống có ý nghĩa hơn trong khi mỗi người chỉ được sống cuộc sống của mình chỉ duy nhất một lần. Đó là chiến thắng sự sợ hãi, sợ khác biệt so với các mối quan hệ xung quanh, sợ mình không cập nhập đủ thông tin từ MXH ( mà thông thường toàn là thông tin tào lao), sợ đi ngược lại với đám đông, sợ chiến thắng chính mình... Tất cả những điều đó dần làm ta xa cách với ước mơ và khát vọng của mình. Vì vậy muốn sống mà không hối hận thì điều đầu tiên là thay đổi cái nhìn và cách suy nghĩ từ mình và vì vậy nên mới có thể thấy được thứ " kỳ diệu" mà mình mong muốn. Đừng sợ hãi, đừng bỏ cuộc, sống hãnh diện, kỷ luật mình từ suy nghĩ tới cơ thể, vượt qua được những thứ đấy ta mới chui ra khỏi đường hầm của bản thân mà nắm chắc được kết thúc có hậu. 


Đọc một cuốn sách - nhắm mắt lại - tưởng tượng những điều mình mơ ước, những thành quả - mở mắt ra- viết trên giấy mục tiêu lớn- rồi mổ xẻ, phân tích, chia nhỏ nó ra. Bất kỳ vấn đề nào cũng vậy, có thể là sẽ kỳ quặc khi giữ trong mình thói quen viết ở thời đại hiện tại, nhưng đó là sức mạnh của viết, viết để hiểu mình và hiểu mình thì mới biết được mình cần làm gì để có thứ mà mình muốn.


Nếu bạn đã đọc đến tận đây, thì có lẽ chúng ta có cùng một điểm chung: khao khát sống sâu sắc và không chấp nhận để sợ hãi dẫn lối cuộc đời mình. Vậy thì mình mong  dù bạn đang đứng ở đoạn đường nào của cuộc sống  hãy cứ tiếp tục bước. Không cần quá nhanh, chỉ cần đừng dừng lại. Và nếu một ngày nào đó bạn thấy mệt mỏi, hãy quay lại đây, đọc lại vài dòng này… Biết đâu, chúng ta lại cùng nhau tiếp thêm chút sức mạnh nội tâm để không bỏ cuộc.

Vì kết thúc có hậu không phải là thứ tự nhiên đến – nó là thứ mình tạo ra.







Nhận xét

  1. Thì ra cũng có cuốn sách gọi tên được giải pháp mà mình hay làm :")) Trộm vía là từ lâu mỗi khi gặp khó khăn thì mình tự định hướng nó như một vấn đề và chăm chăm đi tìm giải pháp cho nó. Đúng như sách nói, làm như vậy mình sẽ chuyển hóa được năng lượng bị động thành chủ động, phần nào đó tích cực hơn. Nhưng có lẽ mình sẽ phải đặt ? với phương pháp này của bản thân. Gần đây bạn mình có biểu hiện của trầm cảm, đại khái con bé bị bế tắc trong khó khăn của nhỏ. Khi con bé tìm đến mình tâm sự thì mình vẫn dùng cách ấy, vấn đề của mày là gì?, mày thấy giải pháp này ổn không? vv. Câu hỏi dồn dập vì sốt ruột của mình khiến con bé ấy càng stress hơn, nhỏ vỡ òa vì bất lực. Bởi lẽ nhận thấy vấn đề rồi đấy, đã tìm cách thử rồi đấy, nhưng kết quả lại không khả quan. Từ đó mình dấy lên suy nghĩ rằng làm sao để nhỏ tin rằng "Kết thúc nào rồi cũng sẽ có hậu" trong khi con bé đã chống chọi trong 3 tháng, rằng liệu thật sự có tồn tại "Kết thúc nào rồi cũng sẽ có hậu" với tất cả mọi người không? =(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào bạn, cảm ơn bạn đã chia sẻ câu chuyện rất chân thành này. Mình có thể cảm nhận rõ sự để tâm của bạn dành cho em mình, và việc bạn nhận ra cách tiếp cận có thể khiến em ấy thêm áp lực đã cho thấy bạn thực sự muốn điều tốt nhất cho em.

      Theo mình, cách đặt câu hỏi để truy tìm vấn đề rồi nghĩ giải pháp rất hợp để mỗi người tự dùng cho chính mình. Nó giống như một chiếc la bàn giúp mình định hướng giữa những hỗn loạn. Nhưng khi áp dụng cho người khác, đặc biệt là một người đang rơi vào trầm cảm, chiếc la bàn ấy đôi khi lại thành gánh nặng. Vì họ đã thấy vấn đề, đã thử bước đi, nhưng kết quả vẫn bế tắc, nên mọi câu hỏi có thể vô tình trở thành lời nhắc rằng họ “chưa đủ”. Trong lúc ấy, điều họ cần nhiều hơn chính là một khoảng lặng, một sự hiện diện không thúc ép, để họ cảm thấy mình không đơn độc.

      Về chuyện “kết thúc có hậu” mình nghĩ không phải ai cũng sẽ có một đoạn kết trọn vẹn như trong cổ tích. Nhưng “hậu” đôi khi không nằm ở điểm cuối, mà nằm ở những khoảnh khắc nhỏ trên hành trình: một ngày bớt nặng nề, một lần bật cười, hay một ánh mắt cảm thấy được thấu hiểu. Những mảnh ghép nhỏ bé ấy dần tạo nên niềm tin rằng, dù không phải mọi kết thúc đều rực rỡ, thì vẫn có những lý do để ta tiếp tục.
      Tất cả mọi người đều không giống nhau nên mỗi người đều có một kết thúc cho riêng mình. Hạnh phúc hay thất vọng nằm trong góc nhìn của mỗi người. Cuộc đời thật khó khăn và nhiều vấn đề, nhưng để giải quyết nó tốt nhất chỉ có thể chấp nhận vấn đề và chuyển góc nhìn sang hướng lạc quan ...

      Xóa
    2. Cảm ơn bạn nhiềuu. Có lẽ mình đã biết mình nên làm gì để support bạn í rồi. Chúc bạn 2.9 vui vẻ nhan 🥰

      Xóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến