Thế hệ hiện tại liệu có kém ý chí hơn thế hệ trước ?

Chào các bạn tôi là Nhân Phong, hôm vừa rồi có xách giày chạy vòng vòng công viên Tao Đàn một chút. Vì khu vực Dinh Độc Lập nay khói bụi dữ quá và Sala thì phong trào chạy bộ đã được đẩy mạnh nên rất đông người. Với tôi thì những hoạt động này tôi thích làm một mình. Im lặng, chạy và suy nghĩ vu vơ vài vấn đề là đủ là khỏe với tôi. Thật ra tôi không hề sống cách biệt với xã hội đâu, chỉ là một năm, một tháng, một tuần và mỗi ngày đều lắng nghe và tiếp nhận thông tin từ nhiều người và thật quá quắt với bản thân nếu tôi tự bắt bản thân tôi tiếp tục lắng nghe trong những giờ phút tôi yêu quý sự thing lặng. Kk phải chịu thôi, tạo hóa sáng tạo nên chúng ta có thể (đóng tắt) các giác quan khác nhưng đối với tai thì chúng ta không thể (đóng tắt) nó cũng như không thể cụp lại. Đối với những lời khó nghe cũng thế, ta chỉ có thể (đóng tắt) những suy nghĩ bị ảnh hưởng từ lời nói của người khác trong lòng thôi.

Thông thường sau khi chạy thì mình sẽ lựa một băng ghế ngồi ngẩng ngơ cả buổi, nhưng có lẽ vì là cuối tuần nên các băng ghế đã được ưu tiên dành cho các cặp đôi rồi thì phải (Chà, ai được yêu đâu mà biết...). Nên okay mình ngồi cạnh một bác trông tầm khoảng 50-60 tuổi gì đấy, cũng lịch sự chào hỏi đôi chút rồi xin phép bác cho ngồi cùng băng ghế vì mình phải thể hiện mình là tri thức trẻ chứ. Ngồi nói chuyện đôi chút về quê quán, gia đình, vài điều trong cuộc sống nhưng chủ yếu là mình lắng nghe thôi vì kinh nghiệm của một cậu trai 20 sao mà bằng một bác đã gần 60 năm tuổi đời chứ. Oai một chút vì bác khen mình trông bảnh bao, khỏe mạnh và giống thanh niên thế hệ trước nhưng trong lòng mình sinh ra đôi chút bất cập khi bác so sánh mình với cháu trai của bác (cháu trai bác bị nghiện game và hút nặng chỉ ru rú trong căn phòng 4 bức tường và dù sống trong một ngôi nhà nhưng hai bác cháu chỉ thấy nhau vài lần có khi không). Có lẽ là trong nhà bác ấy có một thanh niên thuộc thế hệ trẻ sống buông thả như vậy nên bác không có cái nhìn đẹp về một phần những con người trẻ luôn cố gắng và yêu cuộc sống. Không chỉ bác, có bao giờ bạn nghe những bác lớn tuổi hơn sống ở thế hệ trước hay chính trong gia đình mình bảo rằng: " Thế hệ tụi bây yếu đuối, lười nhắc quá, hồi tao bằng mày. Tao đã ...".

Vâng, tôi dám cá vài lần trong đời bạn có thể đã nghe những điều này, và sau cuộc trò chuyện cùng bác, khiến trong lòng tôi nhức nhối mãi chuyện thế hệ hiện tại liệu có kém ý chí hơn so với thế hệ trước không? và thước đo nào là "tốt nhất" dành cho các thế hệ? có tồn tại một thước đo như vậy không?

Từ những cuộc tranh luận sôi nổi trên mạng xã hội đến những bài báo phân tích về Gen Z, câu chuyện về "thế hệ trẻ ngày nay" dường như không bao giờ hết "nóng". Họ được gắn mác lười biếng, thiếu trách nhiệm, quá phụ thuộc vào công nghệ, hay "khó làm giàu hơn thế hệ trước". Nhưng liệu những lời phán xét này có thực sự chính xác, hay chỉ là một vòng lặp lịch sử đang lặp lại?

Thế hệ trẻ chưa bao giờ thôi bị chê trách

Nếu nghĩ rằng việc chỉ trích thế hệ trẻ là "đặc sản" của thời đại ngày nay, thì chúng ta đã nhầm to. Thực tế, điều này đã tồn tại từ hàng nghìn năm trước.

Socrates, vị triết gia vĩ đại sống cách đây hơn 400 năm, đã từng bày tỏ sự lo ngại về thế hệ trẻ thời ông: "Giới trẻ ngày nay yêu thích sự xa hoa, cư xử bất lịch sự, coi thường quyền uy, không tôn trọng người lớn tuổi..." Nghe có quen thuộc không?

Thị hào La Mã Horace, sống vào thế kỷ I trước Công nguyên, cũng không "nhẹ tay" hơn khi nhận xét: "Thế hệ chúng ta kém cỏi hơn thế hệ ông cha. Chúng ta, con cháu những người tài ba, lại là những kẻ vô dụng; và rồi chúng ta sẽ sản sinh ra một thế hệ còn tệ lậu hơn thế."

Vậy là từ thời cổ đại, con người đã có xu hướng nhìn thế hệ trẻ qua lăng kính phê phán. Điều này cho thấy gì? Rằng thế hệ trẻ thực sự ngày càng tệ đi, hay rằng đây chỉ là một đặc điểm tâm lý phổ biến của loài người?

Vòng lặp của sự chỉ trích

Như một nhà nghiên cứu đã nhận xét: "Một vòng lặp vô tận đã được thiết lập, mọi người luôn cố gắng hạ thấp và xem thường lẫn nhau. Trong tưởng tượng của nhiều người, ai cũng thấp kém và đầy khuyết điểm. Họ quên mất rằng chính họ cũng vậy, trong mắt người khác."

Thực tế, những người từng bị thế hệ trước chỉ trích giờ đây lại trở thành những người chỉ trích thế hệ sau. Những người 8X, 9X từng bị gọi là "thế hệ mất gốc" giờ đây lại phàn nàn về Gen Z. Những người từng bị cho là "hư hỏng vì tivi và game" nay lại lo lắng về tác hại của mạng xã hội đối với con em mình.

Đây không phải là hiện tượng bất thường, mà là một chu kỳ tâm lý quen thuộc. Mỗi thế hệ đều có xu hướng lý tưởng hóa quá khứ của mình và lo lắng về tương lai. Họ nhìn lại tuổi trẻ qua lăng kính hoài niệm, quên đi những khó khăn và thất bại, chỉ còn lại những kỷ niệm đẹp. Đồng thời, họ nhìn thế hệ trẻ với ánh mắt hoài nghi, tập trung vào những điểm tiêu cực.



Thế hệ trẻ ngày nay và thế hệ trước khác nhau như thế nào

"Làm gì có thế hệ nào khó khăn hơn thế hệ nào, vì đằng sau những sự khó khăn (hay lực cản), thì hiện thực vẫn có nhiều cá nhân vươn lên thành công."

Câu nói này chứa đựng một chân lý quan trọng: mỗi thế hệ đều có những thử thách riêng, nhưng cũng có những cơ hội riêng.

Thế hệ trước đây phải đối mặt với:

- Chiến tranh, nghèo đói, thiếu thốn vật chất

- Hạn chế về thông tin và giáo dục

- Ít cơ hội di chuyển và lựa chọn nghề nghiệp

- Áp lực xã hội cứng nhắc về vai trò giới tính

Thế hệ trẻ ngày nay phải đương đầu với:

- Áp lực cạnh tranh khốc liệt trong giáo dục và việc làm

- Tốc độ thay đổi công nghệ nhanh chóng

- Thông tin quá tải và tin tức giả mạo

- Khủng hoảng môi trường và biến đổi khí hậu

- Áp lực tài chính từ giá nhà đất, chi phí sinh hoạt tăng cao

Nhưng họ cũng có những lợi thế mà thế hệ trước không có:

- Tiếp cận thông tin và tri thức dễ dàng

- Công nghệ hỗ trợ học tập và làm việc

- Nhiều cơ hội khởi nghiệp và sáng tạo

- Tư duy cởi mở, không bị gò bó bởi định kiến xưa

Thực tế cho thấy, trong mọi thời đại đều có những cá nhân xuất sắc vượt qua khó khăn để thành công. Mark Zuckerberg thành lập Facebook ở tuổi 20, Elon Musk bắt đầu PayPal khi còn rất trẻ. Tại Việt Nam, chúng ta có những CEO trẻ tuổi của các startup tỷ đô, những nhà sáng tạo nội dung thu nhập khủng, những bạn trẻ làm nên tên tuổi trên trường quốc tế.

Đừng so sánh bằng góc nhìn một chiều vì thế giới này là đa chiều

"Hiện thực luôn cần có nhiều góc nhìn, thì mới thấy rõ được nội dung sinh động của nó. Đằng này, ta chỉ nhìn vào một hướng, rồi đưa ra kết luận cho vấn đề, thì không khoa học và khách quan."

Vấn đề lớn nhất trong cách chúng ta đánh giá các thế hệ chính là tư duy một chiều. Chúng ta thường:

Chỉ nhìn những khuyết điểm của thế hệ trẻ mà bỏ qua những ưu điểm. Thấy họ "nghiện" điện thoại, nhưng không thấy họ sử dụng công nghệ để học hỏi và sáng tạo. Cho rằng họ thiếu kiên nhẫn, nhưng không nhận ra họ có khả năng xử lý đa nhiệm tốt hơn. Nói họ không tôn trọng truyền thống, nhưng không thấy họ dũng cảm phá bỏ những định kiến lỗi thời.

Chỉ nhìn những ưu điểm của thế hệ mình mà quên đi những hạn chế. Nhớ về thời "người xưa chịu khó", nhưng quên rằng họ cũng có lúc lười biếng. Tự hào về "thời xưa người ta đơn giản", nhưng quên rằng đơn giản đôi khi cũng có nghĩa là thiếu hiểu biết. Khoe về "tình nghĩa xưa", nhưng bỏ qua những bất công xã hội thời đó.

Sự thật là, mọi so sánh đều "khập khễnh" nếu chúng ta không có cái nhìn đa chiều. Mỗi thế hệ đều có những hoàn cảnh, điều kiện và thách thức khác nhau. Thay vì so sánh để phán xét, chúng ta nên so sánh để hiểu và học hỏi.

Quan trọng hơn, "cái khó khăn hay không khó khăn, là tùy vào bản thân mỗi người, hoàn cảnh cũng như địa vị xã hội của người đó, chứ không thể nhận xét mang tính chung chung như vậy được." Trong cùng một thế hệ, có người biết tận dụng cơ hội để vươn lên, có người lại sa sút. Điều này không phụ thuộc vào tuổi tác hay thế hệ, mà phụ thuộc vào bản thân mỗi cá nhân.

Thế hệ trẻ ngày nay không kém cỏi hơn thế hệ đi trước, cũng như thế hệ đi trước không hoàn hảo hơn thế hệ trẻ. Họ chỉ khác nhau, mỗi bên có những ưu điểm và nhược điểm riêng.

Thay vì tiếp tục chu kỳ chỉ trích vô nghĩa này, chúng ta nên. Nhìn nhận một cách khách quan và đa chiều. Học hỏi lẫn nhau giữa các thế hệ. Tập trung vào việc giải quyết vấn đề thay vì đổ lỗi. Tạo môi trường để mọi thế hệ đều có thể phát huy thế mạnh."Một môi trường bình đẳng sẽ giúp thế hệ lớn tuổi tiếp xúc và học hỏi sự sáng tạo, tinh thần và sự tự tin của giới trẻ, trong khi thế hệ trẻ được tiếp xúc với những kinh nghiệm, góc nhìn mà cha anh họ đã phải đúc kết trong nhiều năm."

Cuối cùng, thay vì hỏi "thế hệ nào tốt hơn", chúng ta nên hỏi "làm thế nào để các thế hệ hiểu nhau hơn và cùng nhau xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn?"

Biển vẫn mênh mông, sóng vẫn nối tiếp nhau như những thế hệ người nối tiếp nhau trên dòng thời gian.
...
Mỗi con sóng đều mang hình dáng riêng, nhưng tất cả cùng góp phần tạo nên đại dương. 
...
Thế hệ hôm qua hay hôm nay, xét đến cùng, đều chỉ là những thủy thủ trên cùng một con tàu, cùng hướng về phía chân trời chưa biết.

Thay vì tranh cãi xem ai chèo giỏi hơn, tốt hơn, có lẽ điều quan trọng nhất là giữ cho con tàu đi đúng hướng, để khi nhìn lại, ta biết mình đã không bỏ lỡ hành trình chung này.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến