SỢ HOÀI THÌ AI LÊN ĐỜI GIÙM MÌNH?
Chào mọi người, mình là Nhân Phong đây. Lâu rồi không lên tiếng vì bận thử mấy thứ mới, vướng vài dự án rồi lại đi đây đi đó cho khuây đầu óc. Giờ quay lại tám vài chuyện linh tinh với mọi người nè kk. Từ lúc nhận giải và làm đại sứ mấy dự án xong thì mình… biến luôn thiệt. Nhưng mà hiểu cho mình nha, mất tích một chút thì mới có chuyện để kể chứ.
Hôm trước mình tham dự một buổi hòa nhạc để thư thả đầu óc một chút, ai dè trong không gian sặc mùi Romance& Virtuosity đầu óc lại cứ nhớ về bao chuyện cũ. Ngồi giữa ánh đèn vàng thơm mùi sàn gỗ, nghe tiếng piano vang lên trong một khán phòng tĩnh mịch, tự nhiên ký ức hồi bé xuất hiện như popup quảng cáo đúng kiểu không mời mà tới.
Hồi nhỏ, mình mê tiếng nhạc chuông của mẹ kinh khủng. Waltz No.2 Shostakovich là bản giao hưởng đầu tiên mình nghe và cũng là tiếng chuông điện thoại của mẹ. Mỗi lần điện thoại reo là nhào tới nghe ké. Mẹ thương, gọi từ điện thoại bàn qua điện thoại để cho mình nghe tiếp. Lúc đó mà hỏi mình nhạc của Lâm Chấn Hưng rồi Hạo Nam thì mình chịu, có bản giao hưởng hồi bé nghe đi nghe lại mình còn không biết tên kk, vì lúc đó nhà đã có internet đâu.
Lớn thêm, mẹ cho học đàn. Và mình nhận ra hai sự thật:
-
bản nhạc lúc nhỏ mình mê là của một thiên tài,
-
ông thầy dạy đàn của mình thì khó tính kiểu như có bằng tốt nghiệp… quát nạt nâng cao.
Thích thì ít, sợ thì nhiều. Cuối cùng mình nghỉ sau ba tháng, mang theo nỗi ám ảnh nghe tiếng gõ thước vào tay.
Nhưng nghĩ lại, nếu ngày đó mình gan lì thêm tí, chắc giờ mình chơi đàn cũng ra trò. Nhưng đời mà, cửa này không mở thì cửa khác mở. Quan trọng là mình đừng tự khóa cửa trong đầu mình thôi.
1. Chúng ta lớn lên từ những nỗi sợ nhỏ và để chúng đánh cắp những điều lớn
Ai cũng có giai đoạn gieo vào mình một hạt giống mang tên “mình không dám”.
Hồi mình sợ thầy dạy đàn, mình đâu nhận ra rằng lúc đó mình đang học cách… bỏ cuộc khi gặp khó.
Trẻ con chỉ biết tránh thứ làm mình sợ. Nhưng người lớn mà cứ sống như vậy, thì đời sống bị bó chặt lại từ bên ngoài lẫn bên trong.
Nhưng có thêm đôi chút trải nghiệm từ bản thân và kinh nghiệm từ người khác, mình hiểu:
Bỏ cuộc không sai nếu mình bỏ vì hiểu bản thân, chứ không phải vì sợ hãi dẫn đường.
Có những thứ không dành cho mình, buông tay là điều đúng đắn.
Nhưng nếu để nỗi sợ lên giọng chỉ đạo, thì ta đánh mất không chỉ một cơ hội, mà cả tương lai của chính mình.
2. Nỗi sợ khiến thế giới đứng yên còn sự dũng cảm khiến thế giới tiến lên
Lịch sử chưa từng ưu ái kẻ an toàn.
Nó ưu ái người dám làm điều ai cũng bảo là “không thể”.
Chung Ju Yung cha đẻ của Hyundai từng bị bố ngăn cấm, bị chê là mơ mộng, bị bảo rằng đừng phí đời vào mấy thứ “ảo tưởng”, con quan rồi sẽ làm quan, sinh ra từ ruộng đồng như ông chỉ có thể kế tục cha làm nông dân. Nếu ông cúi đầu, Hàn Quốc đã không có một biểu tượng kinh tế như bây giờ.
George Westinghouse, người tạo ra phanh khí nén, thì bị cười nhạo ngay mặt. Người lái tàu bảo ông ngu, bảo sáng chế đó điên rồ. Thử tưởng tượng nếu ông nghe lời họ… đường sắt ngày nay chắc vẫn ì ạch như thế kỷ 19.
Rồi Samuel Pierpont Langley, người đặt nền móng cho ngành hàng không. Ông bị xem là ba hoa, mơ mộng hão, bị cắt tài trợ vì thiên hạ chê bai. Nhưng nếu ông ngại tiếng cười, con người mãi mãi chỉ nhìn bầu trời từ mặt đất.
Nhiều thứ ngày xưa được xem là ngu ngốc, điên khùng, lố bịch vậy mà giờ đang giúp cuộc sống loài người tiện nghi hơn.
Không phải họ không sợ.
Mà họ chọn tiến lên dù còn sợ.
3. Điều quan trọng không phải là không sợ mà là không ngừng dịch chuyển
Nỗi sợ là bản năng sinh tồn.
Nhưng để nỗi sợ khóa chân mình đó là lựa chọn.
Can đảm có hai kiểu
- Can đảm bước tiếp, khi biết điều mình theo đuổi xứng đáng.
- Can đảm dừng lại, khi biết con đường này không phải của mình.
Cả hai đều là trưởng thành.
Cả hai đều cần sức mạnh.
Điều quan trọng nhất là:
Đừng để trái tim chai lì với niềm vui, với tò mò, với rung động.
Chỉ cần còn rung động trước điều gì đó mình vẫn có cơ hội sống một cuộc đời rộng mở hơn.
4. Phát triển bản thân không để hơn người khác mà để nâng người khác đi cùng mình
Một cá nhân mạnh tạo ra một gia đình vững.
Một cộng đồng vững tạo ra một dân tộc khỏe.
Một dân tộc khỏe làm nên một đất nước đáng sống.
Tất cả bắt đầu từ mỗi con người dám bước qua nỗi sợ của mình.
Nếu ai cũng bớt sợ sai, sợ thử, sợ thất bại, sợ bị đánh giá…
thì đất nước này sẽ có nhiều người dám nghĩ, dám làm, dám thay đổi.
Ta không cần trở thành thiên tài.
Chỉ cần trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình rồi truyền năng lượng đó sang người khác.
Bạn biết đấy,
Một ký ức rất nhỏ cũng có thể mở ra một bài học rất lớn.
Tiếng chuông điện thoại ngày ấy làm mình yêu âm nhạc.
Dù mình không đi theo con đường đó, nó dẫn mình đến cảm xúc hôm nay.
Có những thứ tưởng mình đã bỏ lỡ, nhưng thật ra nó luôn ở đó âm thầm dẫn ta đến một phiên bản mới của chính mình.
Quan trọng là, mình vẫn đang đi.
Vẫn đang tìm.
Vẫn đang mở lòng.
Sợ cũng được.
Chậm cũng được.
Nhưng đừng dừng lại.
Vì đôi khi, chỉ cần mạnh mẽ bước thêm một chút thôi
cả thế giới sẽ tự nhích sang một bên để mở lối cho mình.
.png)
Đồng ý với quan điểm: ko phải là ko sợ mà là không ngừng dịch chuyển. Dạo này đi làm mình cũng tâm đắc một bài học về nỗi sợ.
Trả lờiXóaCó một kiểu nỗi sợ xuất hiện: đứng trước một việc gì đó mới, lạ, chưa làm, thậm chí là một cơ hội tốt, mình có một nỗi sợ khó hiểu, kèm theo sự trì hoãn. Nhìn kĩ vào đó là một nỗi sợ lỡ mình làm không được như mong đợi, bị thất bại. Nỗi sợ làm mình ko làm, mình chạy trốn, mình an toàn, và mình sẽ không có chuyện ko làm được, (tại có làm đâu:))). Nhưng để càng lâu nó càng sợ, càng đau đầu thui, nên thà vừa làm vừa sợ, làm xong rồi dù có ko làm được thì nỗi sợ cũng biến mất rồi, mình cũng sẽ học được cái cần học hihi.
Nên cứ thấy gì mà não mình bảo ê từ từ rồi làm, hoặc ê sợ quá chưa sẵn sàng, là tui càng làm, dấn thân vào, bắt đầu khai phá nó. Keep going!